lanh hoang phe hau
Sản phẩm Amplifier Karaoke Tên hãng NANOMAX Model Pro-008 Công suất tối đa 450W x 2CH Dải tần hoạt động 20Hz ~ 20KHz Trở kháng ra 4Ω ~ 8Ω Tỉ lệ méo hài (T.H.D) < 0.05% Tỉ số tín hiệu / nhiễu (S/N) > 85% Biên độ tín hiệu ngõ ra (Line – out) 0.75Vpp Mạch
Lãnh Hoàng Phế Hậu Hồ Tiểu Muội Hoàng đế của Tề quốc Editor: kaylee – LQĐ. Cố ý không nhìn khuôn mặt tái nhợt vì giật mình của Minh
You carry Mother Earth within you. She is not outside of you. Mother Earth is not just your environment. In that insight of inter-being, it is possible to have real communication with the Earth, which is the highest form of prayer.
Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. . “Cái gì?” Hạ Lan Phiêu thật sự không tin vào tai của mình. Tiêu Mặc, hắn nói cái gì? Giúp ta giải độc? Không phải hắn muốn dùng độc khống chế nàng sao? Không, hắn tuyệt đối không tốt bụng như vậy! Hắn lại có âm mưu gì? Ta sợ chết, nhưng ta thà bị độc phát mà chết cũng không muốn ở bên cạnh hắn. Hắn so với tử thần còn đáng sợ hơn vạn lần! “Ta không muốn!” Mặc dù theo bản năng khát vọng sinh tồn, tuy rằng trong nội tâm bách chuyển thiên hồi, rối rắm mấu thuẫn, nhưng mà Hạ Lan Phiêu vẫn cự tuyệt đề nghị hồi cung. Nghe được đáp án của nàng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn rõ ràng khổ não lại cố ý làm gia vẻ không cần của nàng, Tiêu Mặc cười “Ngươi chắc chắn chứ? Ngươi đảm bảo sẽ không hối hận sao?” Ta…. Thật không hối hận sao? Mặc dù không biết lời Tiêu Mặc nói là thật hay giả, mặc dù không biết sau khi hồi cung sẽ gặp chuyện gì, nhưng bây giờ ta cự tuyệt hắn, chính là cự tuyệt lấy được thuốc giải. Thuốc giải này, ngay cả Hoa Mộ Dung cũng không thể cho ta, Tiêu Mặc lại đưa đến tay ta, ta lại đẩy nó ra xa…. Ta làm sao có thể cam tâm? “Hoàng hậu, không nên vì tức giận nhất thời mà mất đi phán đoán đúng đắn. Cùng Trẫm hồi cung, Trẫm giải độc cho ngươi, ngươi còn có cơ hội chạy trốn. Nhưng, nếu bây giờ ngươi cự tuyệt Trẫm, thì đồng nghĩa với việc cự tuyệt thuốc giải. Dĩ nhiên, trên đời này, kỳ nhân rất nhiều, có lẽ ngươi có thể tìm được người giải độc Túy Hà Y cho ngươi. Nhưng mà, nếu như ngươi không tìm được thì sao? Nếu như người chế thuốc có vấn đề thì sao? Ngươi thật sự muốn lấy tính mạng ra mạo hiểm của mình sao? Nụ cười của Tiêu Mặc chính là mị hoặc, tràn đầy sức hút như vậy, dẫn dắt nàng trầm luân. Giọng nói trầm thấp của hắn dường như có ma lực, làm cho người ta kìm lòng không được đồng ý, trầm luân. Hạ Lan Phiêu nhìn con ngươi đen nhánh của Tiêu Mặc, gần như muốn đồng ý, nhưng lý trí còn sót lại của nàng làm cho nàng rung mình. Đau…. Mới vừa rồi Tiêu Mặc nắm chặt tay ta, thật là đau…. Tùy tiện nắm như vậy liền có thể làm cho ta đau đớn, nếu như hồi cung, không phải là mỗi ngày của ta đều có thể chết mà không biết sao? Ta không muốn! Tiêu Mặc cũng nói, Túy Hà Y không phải không phải là không có thuốc giải, nhân phẩm của ta tốt như vậy, Mộ Dung nhất định sẽ nghiên cứu chế tạo ra thuốc giải cho ta. Coi như, thuốc giải này không thể cứu mạng của ta, ta cũng nhận…. “Ta cự tuyệt.” Hạ Lan Phiêu ruốt cuộc nói ra. “Như vậy thật đáng tiếc.” Tiêu Mặc nhàn nhạt nhìn nàng “Vậy Trẫm chỉ có thể bắt ngươi về.” Mẹ nó! Nếu không để ý ta có đồng ý hay không đều bắt ta trở về, còn nói với ta nhiều như vậy làm gì? Tại sao lại để cho ta có cảm giác có quyền lựa chọn? Từ lúc bắt đầu, ta liền không có nữa chọn khác. “Hoàng Thượng muốn bắt ta trở về? Bắt người từ địa bàn của Tề quốc?” Hạ Lan Phiêu cười lạnh. “Hoàng hậu cảm thấy Trẫm không thể làm được sao?” Tiêu Mặc hỏi ngược lại. “Đương nhiên không phải! Hoàng Thượng anh minh thần võ tài trí hơn người như vậy, làm sao có thể có chuyện không làm được? Đúng rồi, ta ở Hỏa Liên cung phát hiện chuyện thú vị….” Hạ Lan Phiêu nói xong, đột nhiên rút xuống cây trâm, nhắm ngay mi tâm của Tiêu Mặc. Tốc độ của nàng rất nhanh, thị vệ sau lưng Tiêu Mặc cũng không ngờ nữ nhân bị vây bắt lại có cam đảm phản kháng như vậy, tổn thương Hoàng Thượng, rối rít rút kiếm chỉ vào nàng. “Dừng tay cho ta. Các ngươi nếu tiến thêm một bước, ta liền giết hắn.” Trâm vàng của Hạ Lan Phiêu rất sắc, làm mi tâm của Tiêu Mặc có điểm đỏ, tay của nàng đang run nhè nhẹ, nàng cắn chặt môi, mà Tiêu Mặc chỉ là mỉm cười nhìn nàng “Lại có thể biết phản kháng, rất tốt, rất tốt. Hoàng hậu, ngươi tiến bộ. Trẫm rất vui mừng.” “Ít nói nhảm đi! Xe ngựa cho ta, các ngươi đều lui về sau! Không nghe lời, ta liền giết tên cẩu Hoàng đế này.” Mắt thấy Tiêu Mặc bị ép buộc, bọn thị vệ không tình nguyện, nhưng vẫn lui ra cách xa xe ngựa. Tiêu Mặc tán dương nhìn Hạ Lan Phiêu, dịu dàng nói “Bắt Trẫm làm con tin, đuổi thị vệ, lợi dụng xe ngựa chạy trốn, mưu kế này không tệ. Cho dù công phu của Trẫm cùng thị vệ cao hơn, cũng sẽ chạy không qua xe ngựa. Cứ như vậy, tỷ lệ chạy trốn thành công của Hoàng hậu cao hơn một chút.” “Ngươi câm miệng cho ta! Mạng của ngươi đang nằm trong tay ta, tại sao ngươi thoải mái như vậy? Thả ta đi, nếu không ta giết ngươi.” “Không thả.” ………… “Tiêu Mặc, ngươi có ý gì? Ngươi cảm thấy ta không dám giết ngươi, có đúng hay không?” “Không phải là không dám mà là không thể. Lấy sức lực của ngươi cùng độ sắc bén của cây trâm này nói, nếu như ngươi đâm vào mi tâm của Trẫm, trâm chỉ có thể tiến vào một tấc; nếu ngươi đâm vào cổ họng của Trẫm, trâm chỉ có thể tiến vào hai tấc. Coi như ngươi chuẩn xác đâm vào chỗ yếu, nhiều nhất chỉ làm Trẫm bị thương, cũng không làm tổn thương đến tính mạng của Trẫm. Nếu như ngươi thất thủ, đâm vào những bộ vị khác, Trẫm bị thương càng ít, chỉ là bị thương ngoài da thôi. Cho nên ngươi không uy hiếp được Trẫm.” Kim trâm của Hạ Lan Phiêu đặt giữa mi tâm hắn, nhưng hắn vẫn khí định thần nhàn mà mỉm cười, giống như mọi việc đều nắm trong lòng bàn tay. Nụ cười của hắn, làm cho Hạ Lan Phiêu nổi giận. Hạ Lan Phiêu hừ lạnh một tiếng, uy hiếp nói “Hoàng Thượng nói đúng, ta sức lực nhỏ, không thể giết ngươi, nhưng ta có thể đâm mù mắt ta. Mắt người là bộ phận yếu ớt nhất, nếu ta đâm mù ngươi, hoặc là dứt khoát vạch vài vạch trên mặt, hủy dung nhan ngươi, như vậy cũng không khó. Một mắt bị mù lại xấu xí, ngươi nói ngươi sống có ý tứ gì?” “Đúng vậy…. Là Trẫm sơ sót.” Tiêu Mặc tán dương gật đầu, lộ ra bộ dáng mặc người chém giết “Như vậy, Hoàng hậu liền động thủ đi. Trẫm chờ.” “Ngươi….” Hạ Lan Phiêu tay cầm kim trâm, chần chờ. Tuy rằng miệng lưỡi nàng lợi hại, mặc dù vì xúc động mà thành công uy hiếp Tiêu mặc, nhưng nàng chưa bao giờ làm chuyện thương tổn người, ruốt cuộc vẫn là do dự, sợ. Trong nháy mắt nàng do dự đó, một trận gió gào thét đánh tới. Đợi nàng hồi phục tinh thần, kim trâm đã rơi vào tay Tiêu Mặc. “Ngươi thua.” Tiêu Mặc vuốt kim trâm, cười lạnh với nàng “Rõ ràng ngươi đã có cơ hội.” Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy trước mặt đột nhiên tối sầm. “Ngươi cho rằng Trẫm sẽ sợ hủy dung? Sẽ sợ mắt mù, sẽ biến thành tàn phế?” Khóe miệng của Tiêu Mặc cong lên độ cong làm cho người ta trầm luân, trong mắt lại hiện lên ánh sáng lạnh “Hạ Lan, ngươi không khỏi quá khinh thường Trẫm rồi.”
Editor kaylee – Diễn Đàn Lê Quý Đôn. Vừa nghe chính miệng Đại Vương nói sẽ có trọng thưởng, các binh lính đều kích động… mà tranh nhau đi thử. Nghe thấy thế, A Lượng biến sắc, nhìn Diệp Văn có chút khó xử, cuối cùng lại cái gì cũng không nói. Hạ Lan Phiêu nhìn một người lại một người nối tiếp nhau nhảy xuống hồ, bơi về phía tảng đá màu xanh ở giữa hồ. Người đầu tiên nhảy xuống hồ, đã chạm vào tảng đá màu xanh kia, hưng phấn bơi về bờ. Mắt thấy Thủy Lưu Ly sắp giao đến tay Diệp Văn, thì bỗng nhiên thân mình bọn họ run rẩy kịch liệt. Bọn họ giãy giụa vô lực trong nước, liều mạng kêu cứu, nhưng ruốt cuộc cũng trở thành tử thi trôi lơ lửng trên mặt nước. Hạ Lan Phiêu giương mắt nhìn tất cả mọi việc xảy ra ở trước mặt, gần như quên hô hấp. Nàng không thể tin được, người đang sống sờ sờ cứ như vậy chết đi ở trước mặt nàng, lại chết thê thảm như vậy. “Cái này…. Chuyện gì đã xảy ra?” “Nước hồ có độc, chỉ khi những người này chết rồi, mới có thể giẫm lên thi thể của bọn họ, lấy được Thủy Lưu Ly. Bích Dao, tại sao ngươi lại khóc?” “Ta không khóc.” Hạ Lan Phiêu thẫn thờ chảy nước mắt, nước mắt nóng hổi chảy qua gương mặt lạnh như băng của nàng, rất đau. Nàng biết, mặc dù không phải nàng ra lệnh làm cho những người này chết, nhưng ruốt cuộc bọn họ cũng là vì nàng nên mới chết. Đây là lần đầu tiên nàng đối mặt với tử vong, nhưng trong lòng nàng cực kỳ bình tĩnh. Bởi vì, sự việc đã xảy ra rồi, mà nàng cái gì cũng đều không làm được. Thì ra là, ta không giết bá nhân, bá nhân lại vì ta mà chết, chính là cảm giác bất lực, đau thương đến vô lực…. Đôi tay của ta, ruốt cuộc cũng dính đầy máu tươi…. “A Lượng, mau đi lấy Thủy Lưu Ly!” Diệp Văn nói. “Vâng.” A Lượng lại nhìn Hạ Lan Phiêu một cái, sau đó giẫm lên thi thể đồng bạn của mình dọc theo hồ lấy được Thủy Lưu Ly. Hắn bỏ khối ngọc bội gì đó vào trong tay Hạ Lan Phiêu, lạnh buốt đến thấu xương. “Đây chính là Thủy Lưu Ly? Làm sao thấy giống như chỉ có một nửa?” “Một nửa còn lại, ở trong tay Tiên hoàng của Đại Chu. Chỉ có kết hợp hai nửa lại với nhau, mới có thể tìm được bảo tàng trong truyền thuyết.” Diệp Văn kiên nhẫn giải thích. “Thì ra là như vậy…. Vậy Đại Vương không muốn tìm được bảo tàng sao?” “Không muốn.” “Tại sao?” “Nếu tìm được bảo tàng… Đại Kim sẽ bị tất cả các quốc gia khác nhòm ngó, Bích Dao cũng sẽ rơi vào nguy hiểm đó. Thứ đó, cũng không thể so sánh với Bích Dao.” …………. Hạ Lan Phiêu trầm mặc. Thủy Lưu Ly trong tay, chẳng qua cũng chỉ là một khối ngọc thạch màu xanh nhạt bình thường, mặt sau có khắc những hoa văn kỳ quái, hẳn là văn tự giải thích hoặc là bản đồ đường đi đến bảo tàng. Nàng không có bất cứ hiếu kỳ nào đối với bảo tàng này, chẳng qua là cầm nó cất vào trong ngực. Mà nàng, ruốt cuộc cũng có cảm giác trong tay mình có một chút đồ vật có thể làm giao dịch rồi. “Bích Dao thích không?” Diệp Văn ân cần hỏi. “Thích.” Nàng chân thành trả lời. “Nếu như nàng đã chiếm được đồ vật mình yêu thích, như vậy, ta cũng muốn có được Bích Dao.” “Cái gì?” “Bích Dao, làm Vương Hậu của ta! Ngươi không nên chỉ sống ở biệt cung, ngươi nên đứng bên cạnh ta, trở thành Vương Hậu tôn quý! Ta muốn cho ngươi trở thành nữ nhân tôn quý nhất.” “Đại Vương, như vậy không ổn đâu.” A Lượng cau mày “Nàng là Hoàng Hậu của Đại Chu, lại là con gái của Hạ Lan thừa tướng, người sao có thể lấy một nữ tử dị tộc làm vợ, còn mang nàng về cung? Các vương tử mà biết sẽ rất phẫn nộ đó.” “A Lượng, ngươi đừng quên, ta mới là Vương. Nữ nhân của ta, chỉ có thể là Bích Dao.” “Vì một nữ nhân, Vương đã biến thành bộ dáng si mê sao? Người đã không xử lý quốc sự rất lâu rồi! Hơn nữa, vì nàng, người còn hi sinh các huynh đệ đã cùng vào sinh ra tử…. Nếu cứ tiếp tục như vậy, thì Đại Kim sẽ gặp nguy hiểm! Nữ nhân này, nhất định là mầm tai họa do Hoàng đế Đại Chu phái đến mê hoặc người! Vương, người mau tỉnh táo lại đi!” “Càn rỡ.” Diệp Văn tức giận đánh một chưởng ở trên ngực của A Lượng, mà A Lượng cũng mềm nhũn ngã xuống, hắn vô lực nằm giữa đống tuyết, không ngừng thở hổn hển, khóe miệng chảy xuống vết máu ở giữa vùng trời băng tuyết trông đặc biệt tươi đẹp. Mà hắn,ruốt cuộc cũng từ từ đình chỉ hô hấp. Trước khi chết, hắn hung hăng trừng mắt với Hạ Lan Phiêu, ác độc nguyền rủa “Tiện nhân! Sao ngươi không đi chết đi! Cả cuộc đời ta chỉ hối hận một việc, không thể một đao giết chết ngươi! Ngươi nhất định phải làm cho Đại Kim diệt quốc mới an tâm sao?” “Diệt quốc…. Ngươi cảm thấy ta có năng lực này sao?” Hạ Lan Phiêu cười khổ. Nếu như có năng lực đó, ta cũng muốn rời đi, ta cũng muốn chạy trốn! Nhưng mà, có ai cho ta cơ hội này sao? Tiện nhân…. Dường như cái đại danh từ này đã gắn với ta. Mặc kệ như thế nào, cuối cùng ta cũng có được đồ vật cần tìm, tiếp đó, chính là chạy trốn…. “Ngươi nghĩ mình là ai? Chỉ là một vật thay thế mà thôi! Đồ thấp hèn, ngươi nhất định sẽ chết không yên lành. A Lượng hung dữ nhìn Hạ Lan Phiêu, dùng hết sức lực cuối cùng của sinh mạng để mắng chửi nàng, mà ruốt cuộc Diệp Văn cũng nổi giận. Hắn giẫm một cước trên ngực A Lượng, ôm Hạ Lan Phiêu thật chặt, nổi giận nói “Bích Dao, bất luận kẻ nào cũng không thể làm tổn thương ngươi! Ngươi không cần phải sợ!” “Ta…. Không sợ. Đi thôi! Nơi này đầy rẫy thi thể làm cho ta cảm thấy buồn nôn.” Hạ Lan Phiêu thương xót nhìn A Lượng, đi theo Diệp Văn xuống núi. Cái thời đại cường giả này, đều là có thể chết mà không cần lí do, không phải chịu bất cứ trách nhiệm nào có thể cúa vậy cướp lấy sinh mạng của người khác giống như sinh mạng thật đê tiện vậy. Cho nên, nàng phải trở thành cường giả. Cho dù, trở nên lãnh huyết vô tình… Có lẽ là cả ngày hôm nay đã vô cùng mệt nhọc, có lẽ là bởi vì lần đầu tiên nhìn thấy nhiều thi thể như vậy nên có chút ghê tởm, Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy bước chân càng ngày càng nặng nề. Nàng thở mạnh, dùng hết hơi sức cố gắng duy trì thân thể của mình, nhưng thân thể lại không chịu khống chế mềm mại ngã xuống. Thân thể của nàng rơi vào vòng ngực ấm áp của Diệp Văn, mềm mại không nghe nàng sai khiến, nhưng ý thức lại hết sức tỉnh táo. Nàng cảm thấy Diệp Văn không ngừng hôn môi mình, không ngừng nói “Bích Dao, thật xin lỗi! Vì không để cho ngươi rời bỏ ta… ta chỉ có thể làm cho ngươi không có cách nào tiếp tục chạy trốn…. Vì bồi thường, ta đã cho ngươi Thủy Lưu Ly, ngươi nhất định là rất yêu thích, có đúng hay không? Bích Dao, ta yêu ngươi, ta yêu ngươi! Bích Dao của ta….” Vì vậy, do tác dụng của dược vật Hạ Lan Phiêu,trở thành một người có ý thức, lại không thể sử dụng thân thể của mình trở thành người sống đời sống thực vật. Nàng không thể đi bộ nữa, không thể chạy trốn nữa, thậm chí không thể nói chuyện, mỉm cười. Diệp Văn đặc biệt cẩn thận chăm sóc cuộc sống hàng ngày cùng ăn uống của nàng, vì nàng trang điểm, thay y phục, rất hiếm thấy hắn nổi giận. Có lẽ, Hạ Lan Phiêu như vậy làm cho hắn cảm thấy yên tâm, dù sao nàng như vậy cũng không thể chạy trốn. Mà hắn, ruốt cuộc vẫn là chống lại áp lực cực lớn dẫn nàng về Vương Cung, phong nàng làm Vương Hậu.
Eiditor kaylee - Diễn Đàn Lê Quý Đôn “Két!” Cửa lập tức được mở ra. Tuy rằng biết rõ có thể là cạm bẫy, có thể là dò xét, nhưng Hạ Lan Phiêu vẫn là không cách nào kiềm chế được kích động đến gần với Thủy Lưu Ly kia. Chỉ cần có nó trong tay, nàng có thể bàn điều kiện với Tiêu Mặc, với Hạ Lan Thụy, cũng có thể thoát khỏi vận mệnh đau khổ của mình. Mà bây giờ, mỗi người đều muốn lấy được bảo vật đang ở trong tay người nam nhân này…. “Bích Dao, ruốt cuộc ngươi cũng đã chịu gặp ta! Cám ơn ngươi!” Diệp Văn ôm Hạ Lan Phiêu thật chặt, dịu dàng nói ra những lời ân ái, mà Hạ Lan Phiêu đối với những lời này đã không còn cảm giác. Ở trong này nửa tháng, tiết mục tổn thương – nói xin lỗi – tổn thương đã diễn đi diễn lại vô số lần, nàng cũng đã quen rồi. Mặc dù thân thể còn đau nhức, nhưng bỗng nhiên nàng có chút ưa thích cái loại cuộc sống có thể biết trước sẽ phát sinh chuyện gì này. So với hoàng cung có bề ngoài yên bình lại ẩn dấu vô số nguy hiểm kia, có lẽ cuộc sống hiện tại thích hợp với ta hơn…. Lẽ nào ở đây một thời gian quá dài, ta cũng biến thái rồi sao? Rất nhiều lần, có rất nhiều lần ở thời điểm đang bị Diệp Văn đánh nàng muốn lớn tiếng gào thét lên, muốn người nào đó xuất hiện, dẫn nàng đi, dẫn nàng đi xa thoát khỏi hết tất cả mọi thứ nơi đây. Rất nhiều lần nàng cũng xiết chặt chiếc còi Hạc Minh đưa cho nàng, nhưng ruốt cuộc vẫn không sử dụng. Bởi vì nàng biết rõ, quan hệ của Hạc Minh và Hạ Lan Phiêu không phải đơn thuần như vậy. Hạc Minh chỉ là vì ước định nào đó mới ở lại bên người Hạ Lan Phiêu. Mà khi thời gian vừa hết, hắn sẽ trở mặt mà không hề luyến tiếc. Nếu như phiền toái đến Hạc Minh, chỉ biết càng dây dưa với hắn nhiều hơn…. Mà ta, không muốn cùng những nam nhân này có bất kỳ quan hệ gì. Ta chỉ muốn làm một nữ nhân bình thường, kết hôn, sinh con, chăm lo việc nhà, từ từ chờ chết. Nhưng mà, vì cái gì mà hi vọng nhỏ bé này đối với ta mà nói sao mà khó có thể thực hiện như vậy…. Mặc dù biết dưới bộ mặt mỉm cười của Hạc Minh là sự máu lạnh vô tình, nhưng cái còi này, cũng là ấp áp cùng hi vọng cuối cùng trong lòng nàng. Mỗi khi không thể chịu nổi, nàng sẽ nghĩ, nhịn thêm một chút là qua rồi, ta muốn dùng cái còi trong tình cảnh nguy hiểm hơn…. Cho nên nàng liền thực cố gắng chịu đựng. Mỗi lần bị Diệp Văn đánh gần như không thể hô hấp, mỗi lần bị hắn dùng nến làm bỏng, dùng roi da quất, còn lúc chịu nụ hôn chán ghét của hắn, Hạ Lan Phiêu cũng sẽ cố gắng không để cho mình nghĩ đến những đau đớn kia, mà là tưởng tượng mình đã thoát khỏi vận mệnh đau đớn này có một cuộc sống tươi đẹp. Nàng, không muốn chết. Mặc dù vận mệnh đối với nàng thật bất công, mặc dù nàng sống hèn mọn như vậy, đau đớn như vậy, nhưng nàng tuyệt không muốn chết. Nàng, Hạ Lan Phiêu chẳng qua là kiên cường đến đáng sợ! “Thủy Lưu Ly ở đâu?” Hạ Lan Phiêu nhìn Diệp Văn. “Bích Dao thích sao?” “Đúng vậy, ta rất thích. Nếu Đại Vương đưa nó cho ta, ta thật sự rất vui mừng.” “Thật sao? Vậy ngươi sẽ không rời bỏ ta đi, cũng sẽ không dây dưa không rõ cùng tiểu tử Diệp Toàn Na kia?” Hai mắt của Diệp Văn tỏa sáng. “Đương nhiên…. Đưa nó cho ta đi, Đại Vương.” Khuôn mặt đầy vết thương của Hạ Lan Phiêu thản nhiên cười với Diệp Văn, nụ cười kia thật là muốn khó coi bao nhiêu liền có bấy nhiêu. Nhưng mà, Diệp Văn thấy nụ cười này lại giống như nhặt được báu vật. Thân thể của hắn khẽ run run, lẩm bẩm nói “Bích Dao… ngươi cười với ta…. Nhiều năm như vậy ruốt cuộc ngươi đã cười với ta! Ta cho, chính là Thủy Lưu Ly! Chỉ cần là thứ ngươi muốn, cho dù là giang sơn của ta, tính mạng của ta, ta cũng cho ngươi! Ngoan, trước tiên đi ăn cơm, sau đó ta sẽ dẫn ngươi đi xem Thủy Lưu Ly! Tất cả mọi người đều nói nó là chìa khóa mở bảo tàng, nhưng bọn hắn sẽ không hiểu được cái đẹp của nó….” “Ta sẽ đi ngay bây giờ.” “Không được, phải ăn cơm trước. Thân thể ngươi suy yếu như vậy, không ăn cơm chắc chắn không có hơi sức đi lên đỉnh Tuyết Sơn. Nghe lời ta.” Diệp Văn ần cần đút thức ăn cho Hạ Lan Phiêu, Hạ Lan Phiêu than nhẹ một tiếng, liền thẫn thờ ăn hết. Nàng đang ở trong tay Diệp Văn, cho nên nàng cũng không sợ Diệp Văn hạ thêm chút độc dược vào thức ăn, các loại dược liệu thuốc mê, cho dù có hạ thêm dược, nàng cũng không quan tâm. Dù sao, quá nhiều rận cắn không được, quá nhiều kịch độc không sợ chết…. Nhìn Hạ Lan Phiêu ngoan ngoãn ăn hết thức ăn, ruốt cuộc Diệp Văn cũng hài lòng. Hắn khẽ liếm hạt cơm dính ở khóe môi Hạ Lan Phiêu, hạnh phúc nói “Rất ngọt.” Ngọt cái đầu ngươi! Lần sau ăn cơm ta nhất định phải chú ý, không thể lưu lại vết tích trên bất kỳ bộ phận nào của cơ thể! Ô ô ô…. Vì vậy, Hạ Lan Phiêu duy trì nét mặt băng sơn vạn năm không đổi với tên biến thái Diệp Văn, nhưng nàng không biết rằng, vẻ mặt như vậy đúng là vẻ mặt thường thấy nhất ở Bích Dao, cũng là vẻ mặt Diệp Văn quen thuộc nhất. Mặc dù biết rõ cô gái trước mặt không phải là Bích Dao, nhưng hắn vẫn nhịn không được thân cận với nàng, thậm chí nguyện ý giao tất cả cho nàng. Bởi vì nàng, có thể làm cho hắn có thể ảo tưởng…. “Bích Dao, chúng ta đi thôi. Thủy Lưu Ly ta sẽ không cho bất kỳ ai. Trừ ngươi ra. Chỉ cần là thứ ngươi muốn, ta đều sẽ cho ngươi.” Diệp Văn than nhẹ một tiếng, liền cởi áo choàng làm bằng lông chồn đen vừa dày vừa nặng ở trên người xuống, che phủ Hạ Lan Phiêu cực kỳ chặt chẽ. Bọn họ dẫn theo mười mấy binh lính tiến vàoTuyết Sơn, mà Tuyết Sơn, đang ở trước mắt. Đại Kim là nơi giá lạnh, Tuyết Sơn lại càng là nơi quanh năm tuyết đọng, không bao giờ tan. Loại cảnh tượng kỳ lạ này của Bắc Quốc đúng là hiếm thấy ở Đại Chu ấm áp, Bạch Vô Hạ trắng noãn không tỳ vết của Tuyết Sơn giống như mẫu thân từ ái, chờ đợi hài tử về muộn là nàng. Mà Hạ Lan Phiêu nhìn Tuyết Sơn, trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một chút cuồng nhiệt, chỉ muốn hòa tan ở trong núi rừng, hưởng thụ một mảnh tinh khiết này lại làm cho người ta không đành lòng làm vấy bẩn sự thuần khiết ấy. “Bích Dao, ngươi đi chậm một chút! Cẩn thận dưới chân.” Diệp Văn đi sau lưng Hạ Lan Phiêu, cẩn thận che chở thân thể nàng sợ nàng không cẩn thận rơi xuống sơn nhai. Chân của Hạ Lan Phiêu đi giày nhỏ làm bằng da hươu đã cóng đến đỏ bừng, nhưng nàng vẫn cố chấp đi lên đỉnh núi, giống như có cái gì đó đang hấp dẫn nàng thật sâu. Mà bọn họ, ruốt cuộc đã đi lên đỉnh núi – Thiên Trì. Nước ở Thiên Trì đúng là màu xanh lá cây đẹp nhất, trong đến mức có thể nhìn thấy đáy, ở giữa màn tuyết trắng xóa giống như một khối bảo thạch màu xanh yên bình. Nhưng mà, mặc dù nó rất đẹp, nhưng Hạ Lan Phiêu cũng nhạy cảm cảm nhận được nguy hiểm ẩn trong đó. Diệp Văn nhìn Thiên Trì, nhẹ nói “Bích Dao, Thủy Lưu Ly đang ở bên trong. Ngươi nhìn, tảng đá màu xanh nhạt đang nổi lơ lửng trên mặt nước kia, chính là Thủy Lưu Ly. Nếu như không phải là Diệp Văn nói cho nàng biết, Hạ Lan Phiêu sẽ hoàn toàn không phát hiện trong Thiên Trì có cái tảng đá gì. Nàng tập trung tinh thần nhìn theo tay của Diệp Văn, thực sự phát hiện trên mặt hồ có một chỗ màu xanh hơi nhạt hơn nơi khác một chút. Tảng đá xanh nhạt ấy, đang ở giữa hồ, chỉ cần là người có kỹ năng bơi lội nhảy xuống, là có thể lấy được. “Muốn không?” Diệp Văn dịu dàng hỏi. “Muốn.” “Được. Người đâu, nhảy xuống hồ, lấy được Thủy Lưu Ly liền được trọng thưởng.”
lanh hoang phe hau